Nhà văn – Những con người sống bằng ngòi bút

Kaya Genc là một tiểu thuyết gia, nhà bình luận của Istanbul, có bằng tiến sĩ Anh. Bài viết của ông thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí phương Tây như Paris Review Daily, the Guardian, the Financial Times, the London Review of Books blog, Salon, Guernica Magazine, Sight & Sound, the Millions, the White Review, the New Inquiry, the English PEN Atlas, the Rumpus, Index on Censorship, the Guardian Weekly,… Ngoài ra, ông còn là phóng viên của tạp chí Mỹ Los Angeles Review of Books.

Thể chế hóa ở Thổ Nhĩ Kỳ là như thế nào? Tiểu thuyết gia Kaya Genc đã chỉ ra lợi ích và rủi ro trong việc làm việc cho một tờ báo lớn, thỏa hiệp giữa tự do của tác giả và sự ủng hộ của thể chế, giải pháp đơn giản để bảo vệ quyền tự do ngôn luận.

52dcce3894c00 Nhà văn   Những con người sống bằng ngòi bút

Nhà văn Kaya Genc

Tháng Tư năm 2007, tôi buộc phải đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng đối với tôi vào thời điểm đó.

Tôi cố gắng để chấp nhận rằng, tôi nên làm việc toàn thời gian cho Tạp chí Newsweek của Thổ Nhĩ Kỳ. Nỗ lực của tôi trong việc thuyết phục biên tập viên của tạp chí rằng tôi sẽ làm việc tốt hơn, có giá trị hơn nếu được tự do, đã thất bại. Họ yêu cầu tôi phải là một người làm việc toàn thời gian. “Tôi không quan tâm đến việc thuê một freelancer (người làm việc tự do), tôi muốn trả cho anh một mức lương phù hợp”, đó là câu trả lời mà tôi nhận được. Đây có thể là một sự lựa chọn đơn giản nếu tiền là mối quan tâm duy nhất của tôi. Nhưng, tôi thật sự muốn làm việc như một freelancer, là một tác giả tự do. Cái mà tôi muốn là: viết cho Tạp chí Newsweek, kiếm tiền, có thời gian và hoàn thành cuốn tiểu thuyết của mình.

Song, các biên tập viên nhắc nhở tôi rằng, nhà văn tự do đơn giản là không tồn tại ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nhà văn tự do thậm chí không thể kiếm đủ tiền trả tiền thuê nhà của họ. Họ không được xem xét một cách nghiêm túc như các đồng nghiệp làm việc chính thức. Nếu bạn muốn có được sự tôn trọng, bạn phải là thành viên của một cơ cấu tổ chức ấn phẩm. Hoặc là bạn làm việc trong văn phòng và nhận được tiền lương hoặc là tự do mà không được đồng nào. Nhà văn mà không thuộc về bất kỳ đảng phái hay thể chế nào ở Thổ Nhĩ Kỳ thật sự không tồn tại. Vì vậy, tôi cần phải xem xét lại tình hình và quyết định của mình. Cuối cùng, tôi chấp nhận làm việc tại một văn phòng.

Sau vài ngày đi làm đầu tiên, tôi nhận được cuộc gọi từ biên tập viên của Tạp chí Văn học Thổ Nhĩ Kỳ, nơi tôi đã cho xuất bản vài tiểu luận và truyện ngắn trong vài năm vừa qua. Anh ta nói với tôi với một giọng lo lắng, “Các công tố viên đã nhận được đơn khiếu nại về một trong những truyện ngắn của anh. Chúng tôi đã họp sơ bộ với họ ngày hôm qua. Anh cần đến gặp họ vào ngày mai. Đây là một chuyện hệ trọng, Kaya. Nguyên đơn muốn xét xử anh tại tòa án.”

Trong năm 2007, một vụ án chính trị rất có thể trở thành giấy chứng tử. Mới có vài tháng trôi qua kể từ vụ ám sát Hrant Dink, một nhà báo Armenia. Ông bị sát hại bởi một nhóm dân tộc chủ nghĩa cực đoan ở trung tâm Istanbul. Kẻ tấn công nhà báo Armenia này nói rằng, quan điểm của Dink là nguy hiểm và vì thế, họ quyết định khiến ông phải im lặng vĩnh viễn.

Dink là một thành viên của một nhóm các nhà văn mà các phương tiện truyền thông đã