5 bài thơ mới tiêu biểu của Hàn Thủy Giang

Mùa Xuân

 

Mùa Xuân sẽ xuyên qua những đêm tối

Những sai lầm chết người, những no say bên bàn tiệc

Khi không khí vẫn thoang thoảng hương vị rượu vang

và bánh bột mỳ nướng nhỏ như đồng xu

 

Con bới trong đống tro tàn tìm những mẩu thuốc hút dở

Bởi lẽ giữa mùa Xuân này sự thiếu thốn là một lễ vật

Người sẽ hỏi lễ vật ấy đâu khi đã từng khiến con viết nên những

vần

 

Đấy mùa Xuân người thợ khéo của Đấng trên cao

Đã làm nên những đêm trăng trên núi mịt mờ sương lạnh

Đã dựng nên ngày một nhiều hơn những cột gỗ hàng rào

đổ bóng xuống khu vườn hoa cúc vàng

Để rồi kết thúc không dễ dàng nơi ngọn đồi trơ trọi

 

Con biết cuộc đời này không nhẹ nhàng khi hát Thánh ca

Thẳm sâu biết mấy mây trắng bay qua mái vòm nhà thờ

Kia!  Mùa Xuân xuyên qua đêm tối lúc đinh sắt xuyên qua cơ thể

 

Ôi. Đấng trên cao. Đâu chỉ giản đơn như thế?

 

20-1-2013

 

Bài ca trên núi

Viết cho Jolie Le

 

Một sớm mai bạn muốn hát cho núi nghe

Thảm hoa trắng lối rừng chợt rung rinh theo gió

Bài ca về những đỉnh núi chạm trời nơi không ai sinh sống

Nhưng luôn dõi theo từng bước chân chúng ta

 

Lối rừng này chỉ còn vết tích của các vị ẩn tu

Hoa nở hoa tàn cô đơn trong đạo hạnh

Bạn cúi đầu trước trập trùng những đỉnh núi

Cho đến khi một tiếng hát ngân vang

 

Tiếng hát đó hủy diệt thân xác phàm

Như gió rít liên hồi qua vòm hang lởm chởm nhũ đá nhọn

Một mãnh lực tối tăm được bóng đêm cai quản

Sẽ mãi mãi quét qua mặt đất này

 

Một sớm mai bạn muốn hát cho núi nghe

Ý định ấy chợt trở thành cơn gió lớn…

 

22-1-2013

 53b620787e1ec 5 bài thơ mới tiêu biểu của Hàn Thủy Giang

Bài thơ hoa đào

 

Trên mặt đất này

Có ai mong sự chết

Như muôn cánh hoa đào chân thật bay theo mưa Xuân…

 

Đêm trôi qua tư dinh trong phủ đệ

Còn vương lại một người mất ngủ

Sáng ra. Hoa đào đã rụng đỏ mặt bàn gỗ cổ xưa…

 

Trên bàn thờ tổ tiên oai linh hiển hách

Tấm hoành phi đại tự Vua ban mọt nghiến điên cuồng

Có đôi cánh hoa đào cũng vui lòng rơi xuống…

 

17-2-2013

 

Trăng lưỡi liềm

 

Như trăng lưỡi liềm

Sự xúc phạm treo lửng lơ trên đầu bạn

Mỗi tháng vài ngày

Bạn nhìn thật sâu vào phần tối tăm ẩn khuất trên cao

 

Có phải từ phần tối ấy, ôi Đấng Sáng Tạo!

Con cái Ngài bị đuổi khỏi khu vườn

Với hành lý – một tự do đau khổ

Với bạn đường – luôn bất trắc phản bội

 

Cho đến tận bây giờ người ta vẫn vẽ hình Ngài

tưởng tượng thêu dệt trên giấy trắng bóng

theo hình ảnh của bao kẻ viết sách tăm tối

Con rắn hóa thành sợi chỉ buộc những vai sách với nhau

 

Đã lâu tôi cùng bạn buông bỏ những cuốn sách như thế

Ngoài kia lại đến ngày trăng lưỡi liềm

mang màu vàng hoa cúc nơi khu vườn cổ xưa

nhưng bị nguyền, nên phần sáng chỉ còn hình một lưỡi cong đáng sợ

 

29 – 5 – 2013

 

Nhật ký (7)

 

Tôi hiểu lắm thưa Đức Chúa Trời

Ván bài đêm nay giữa trần gian

Ngài lại thua trắng túi

Kẻ được bạc không chút từ ái

Bớt cho Ngài dăm đồng lẻ đi taxi

 

Để trừng phạt như Sodom và Gomorrah?

Việc như thế khiến Ngài khóc kể từ ngày Con Một bị đóng đinh thập giá

Nhưng Ngài lại bày bàn cờ khác

Xanh tươi như cánh đồng lúa xuân

Và mời kẻ láu cá cùng chơi

 

Và như thế suốt bao thiên niên kỷ

Ngài ngồi chơi với thế gian này

Biết bao kẻ thắng Ngài trong gian lận

Thắng cho tới khi kiệt sức tàn hơi

Nhận cái chết trên chiếc giường của lịch sử…

 

Ngài làm thế mãi làm gì thưa Đức Chúa
Đấy. Tiếng khóc con trẻ át tiếng khóc của đàn bà góa

Đấy. Lồng ngực con cái Ngài bị người ta đánh cho dập nát

Ngài đã chỉ cho ít người thấy được:

– Hắn. Chỉ là chút bọt nước dưới mặt trời.

 

20.5.2014

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>